Ánh sáng xuyên thủng sự đặc quánh của bóng tối đang phủ quanh tôi,
Tôi dậy hơi trễ rồi

Đúng là chỉ cần 1 điểm đến là mọi thứ nhanh hẳn mà giờ không có điểm nào thì sao đây. Tôi nhớ lại câu nói của bà chị nói về thằng bạn của tôi nó đã có một tầm nhìn về cuộc đời từ năm 23 tuổi rồi, nó kể cho các chị nghe về điều đó ở chuyến đi Phượng Hoàng Cổ Trấn; giờ 10 năm sau thì mọi thứ đã xảy ra như đúng nó mong muốn rồi. Nhìn lại thì đúng vậy thiệt, từ khi nó chọn công ty làm, rồi làm sao tìm được cách đi Úc, mọi thứ đúng với những gì nó mong muốn. 5 năm sau, 10 năm sau bạn muốn trở thành người như thế nào? Đó là câu được hỏi rất nhiều khi nó chuẩn bị rời khỏi đại học. Nếu giờ có ai hỏi thì tôi biết trả lời sao đây.

Rời khỏi khách sạn, tôi rảo bước trên phố hàng Bồ, tấp ngay vào tiệm bún mọc, ăn chút đồ nóng giải cho hết rượu bia tối qua.
Tôi lại bước trên khắp phố cổ, dạo thăm Đền Bạch Mã, một trong Thăng Long Tứ Trấn, quét mã QR trên cửa đền vừa đi, vừa nghe thuyết minh; vị trí của 3 đền còn lại Quán Thánh (Bắc), Kim Liên (Nam), Voi Phục (Tây) lại khá xa với khả năng đi bộ hiện tại nên ghé cô bán thuốc lá tôi mua ly sữa đậu nành, rẽ vào phố Tạ Hiện, tự thấy mình đi nhầm thời điểm.

Vạn đường đi lại đưa tôi trở lại quanh hồ Gươm, ngang qua Tháp Bút chưa tính qua đền Ngọc Sơn nhưng nghĩ ngợi lại mua vé vào. Những bức hình dọc cầu Thê Húc vừa nhìn tôi xúc động, tôi chỉ biết rằng nó gợi lại quá khứ nào đó mà tôi cảm thấy mình có ở đó.

Tôi lại lang thang qua đường Bà Triệu, Hàm Long, Lê Văn Hưu , Lò Đúc qua Lê Thánh Tông tới Nhà Hát Lớn Hà Nội, về lại Hồ Gươm. Lại một vòng lặp hoàn hảo.

Thằng em cứu rỗi tôi chiều hôm đó. Với chiếc xe motor, tôi được dạo một vòng lớn tận Hồ Tây, nó cho tôi ăn tối với bánh giò Thụy Khuê; rồi thêm một vòng khám phá làng đại học Bách Khoa, Kinh Tế Quốc Dân, Xây Dựng… Hai anh em gặp nhau cũng qua một chuyến leo núi. Cái thời điểm những con người lạ lùng bước vào cuộc đời tôi, mở ra một chân trời mới.
Cuối cùng tự do là gì? Tại sao phải hỏi câu này khi chính mình tự giam cầm chính bản thân bằng suy nghĩ.

Tao chắc chắn 2 anh em không bình thường… tôi bật cười quay qua nói với nó.
Dừng lại thôi