Tròn 8 năm người chọn rời xa, chớp mắt đã là kỉ niệm. Lúc người trút hơi thở cuối cùng, tôi tự hỏi đây có phải là sự giải thoát khỏi thân xác nhỏ bé đã mang quá nhiều đau khổ, hay chất chứa trong đó là những luyến lưu còn đang dang dở chưa được nói thành lời. Ngay khi dời thân thể bất động vẫn chìm sâu trong giấc mộng dài sau ca phẫu thuật khỏi băng ca xe cấp cứu để đặt lên giường xếp chuẩn bị sẵn ở nhà, vừa nằm lên giường, mắt người mở ra như khẽ nói “được về nhà rồi”, dòng nước mắt lăn dài qua khóe mắt, nhìn quanh lần nữa gửi lời chào tạm biệt.
Mấy đêm trước đó, tôi bật youtube nghe chút nhạc, nghe bài đầu tiên xong thì một cách tình cờ nào đó giai điệu bài “Say you won’t let go” của James Arthur vang lên, liền sau đó “Cho em gần anh thêm chút nữa” của Hương Tràm. Những chất chứa kìm nén trong lòng tôi giờ ấm nóng lăn dài trên mặt; thôi trời kêu ai nấy dạ, ai cũng có những con số cho riêng mình, con số mình vừa sinh ra và cả con số mình rời đi.
Những ngày sau đó là những ánh mắt gợn buồn, những đêm thao thức, những sợi tóc ngả màu trắng tự bao giờ, những gương mặt hao mòn già đi thấy rõ, chỉ vì khoảng trống một người rời đi. Sao lòng người lạ, khi ở bên lại không trao nhau yêu thương, mà lúc rời đi lại nhớ nhung da diết.
Có phải
….Cái chết nhắc nhở về sự hữu hạn của cuộc đời này,
….Cái chết nhắc nhở về tình yêu và sự tha thứ,
Tôi nhớ mấy đêm đám, mọi người tới cúng điếu ăn bánh uống trà, vui vẻ nói chuyện với nhau càng lúc càng đông mà càng đông lại càng vui, tiếng nói tiếng cười rôm rả, nỗi buồn cũng lặn đi đâu mất, ờ thì trên tấm hình của nhân vật chính, gương mặt cũng cười rạng rỡ, buồn chỗ nào được. Tiếng là “Đám” thì “Đám Ma” cũng phải vui, tôi nghĩ người ta phải vui và hạnh phúc như cái cách rơi nước mắt vì hạnh phúc chào đón một sinh linh mới vừa tới cuộc đời này vậy.
Chắc người đã về nhà nên bà con hàng xóm láng giềng mới thường qua báo:
“Bữa đi ngang qua, thấy ảnh ngồi trước cửa xịt nước trước nhà, còn chào nữa…lúc đó em tưởng, ai dè…”
“Em có nghe thấy tiếng đang lựa đồ bên phía gian hàng á, quăng hơi mạnh tay, cái này kiểu người hay làm…”
“Trời ơi anh Ba đừng nhát em, bà cô hét lên khi cái điện thoại tình cờ nhấn nhầm, tình cờ phát đúng cái đoạn clip quay đám”
“Sáng ra là dì lật đật chạy qua nhà đốt nhang vì tối mơ thấy ảnh về trách, sao qua nhà mà không lên chào một tiếng”
….
Hôm nay mọi người ngồi quay quần ăn Đám,
Mỗi người mang chút kí ức chắp vá về một người để nhớ một người.
Sài Gòn, 22/12/2024
One thought on “…để nhớ một người”